songkhoehangngay.com

Thăm bệnh cho Lương y Nguyễn Đình Chiểu - Phần 1

Bài này được Bác sĩ Trần Văn Thọ viết vào năm 1971 và được đăng trong tập san Sưu tập và bổ túc các bài báo viết về Nguyễn Đình Chiểu. Từ đó đến nay, biết bao lần nước chảy, mây trôi, khoa học tiến bộ vượt bậc. Bài này viết để đánh giá lại cái nhìn của ngày qua.
Nguyễn Đình Chiểu sinh ngày 01.07.1882 tại Làng Tân Khánh, Huyện Bình Dương, Tỉnh Gia Định, trong một gia đình nho giáo, nhưng gặp phải thời tao loạn nhiễu nhương. Lê Văn Khôi dấy loạn nên các quan bỏ chạy, trong đó có cụ thân sinh là Nguyễn Đình Huy, vì trốn về Huế nên bị cách chức. Ông trở về Sài Gòn, đưa Đình Chiểu về Thừa Thiên. Khi ấy, Đình Chiểu được 12 tuổi. Tám năm sau, Đình Chiểu trở về quê mẹ là Sài Gòn để thi hương, trường Gia Định, đỗ tú tài. Năm 27 tuổi, Đình Chiểu ra Huế, chờ khoa Kỷ Dậu, quyết chí thi đỗ cử nhân. Nhưng kỳ thi chưa tới, Đình Chiểu lại nhận được tin mẹ qua đời tại Sài Gòn nên phải về cư tang. Lòng hiếu tử, dặm quan hà, nội thương đã công phạt, ngoại cảm lại xâm nhập, bệnh xung hai mắt, ông phải tạm trú nhà ông thầy thuốc tên Trung, vốn dòng ngự y, để xin điều trị. Vì bệnh quá nặng nên ông bị mù cả hai mắt. Nhưng bù lại, ông được thầy Trung dạy học nghề y. Sau này, ông đã dùng nghề này để làm kế sinh nhai và giúp đời. Ông mất ngày 03.07.1888 tại Huyện Ba Tri, Tỉnh Bến Tre, hưởng thọ 66 tuổi. Nếu xưa kia, Nguyễn Du đã ký thác tâm trạng hoài Lê của mình vào Thúy Kiều thì ở truyện Lục Vân Tiên, Đình Chiểu đã đặt cả cuộc đời của mình vào vai Vân Tiên. Đúng là: “Văn là người” (Style c’est Phomme). Vậy ta hãy xem đoạn tả  nguyên nhân dẫ đến cái mù của Vân Tiên để so sánh với cái mù của Đình Chiểu.
“Khai phong mới tỏ sự cơ
Mình gieo xuống đất dật dờ hồn hoa
Hai hàng lụy ngọc nhỏ sa
Trời Nam đát Bắc xót xa đoạn tràng”
Rồi:
“Hai hàng lụy ngọc dòng dòng
Tưởng bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu”.
Qua cơn sốc nặng, Vân Tiên bị mù đột ngột, mắt nhức như dần:
“Tiên rằng khô héo lá gan
Ôi thôi! Con mắt đã mang lấy sầu
Mịt mù nào thấy chi đâu
Chân đi đã mỏi, mình đau như dần”.
BS. Phạm Như Bách – Thuốc & Sức Khỏe – Số 230 (15/02/2003)
25/05/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *